Ikhtisar
|Katalog
- Tag(s):
- Bất diệt
- Pháp luật
- Bộ nhớ bị mất
Một cô gái thất nghiệp bỗng dưng nhìn thấy hệ thống liên quan đến những người cô không quen, từ đó khám phá ra nhiều bí mật mà không thể giải thích.
Pembaharuan Terakhir
Pilihan Editor
Rekomendasi
Komentar Buku (33)
- Total: 98
Chương 1
Hai tháng. Đúng hai tháng trôi qua kể từ ngày tôi rời công ty cũ. Sáu mươi ngày với hàng chục đơn xiChương 2
[Câu vừa rồi phát âm sai nha.]
[Đừng bắt bẻ người ta còn đi học mà.]
[Vừa nãy tôi nghe cô ấy lặp lại hChương 3
Một tuần. Đã một tuần trôi qua mà "ảo giác" đó vẫn chưa biến mất. Và nếu một thứ tồn tại liên tục trChương 4
Tôi bừng tỉnh, hơi thở hổn hển.
Ánh nắng sáng đã tràn vào phòng. Tôi nhìn đồng hồ—10 giờ sáng.
Có lẽ tChương 5
Tôi hít một hơi thật sâu, rồi mở game lên.
Hôm nay tôi đã học tiếng Anh xong. Bây giờ là lúc giải tríChương 6
Tôi ngồi thẫn thờ trước màn hình điện thoại, nhưng đầu óc lại đang chạy theo một hướng hoàn toàn kháChương 7
Tôi quyết định làm ngơ trước drama này. Dù cộng đồng game có ồn ào thế nào, dù họ có tố cáo LongGia_Chương 8
Tôi đọc xong và cảm thấy một sự mệt mỏi trỗi dậy từ sâu thẳm bên trong. Không phải mệt mỏi về thể xáChương 9
Tôi ngồi bất động giữa căn phòng, nhìn chằm chằm vào những dòng chữ đang lơ lửng trước mắt. Đầu óc tChương 10
Hệ thống chuyển sang giao diện nhóm chat Zalo.
Lần này, không còn là những dòng chữ trôi chậm rãi, dễChương 11
Gì? Cộng đồng mạng đổi chiều rồi?
Tôi nhìn chằm chằm vào những dòng chữ trên hệ thống, mỗi từ như mộtChương 12
Tôi lại đặt tay lên bàn phím, lần này với sự quyết đoán hơn. Nếu đã mở lời, thì phải nói cho đúng, nChương 13
Không.
Chữ "không" đó vang lên trong đầu tôi như một tiếng chuông giữa đêm khuya—vừa đơn độc, vừa kiêChương 14
Giao diện phòng chat livestream tắt ngấm, thay vào đó là nhóm chat Zalo quen thuộc. Và lần này, nhữnChương 15
Tôi quyết định mặc kệ hệ thống.
Quyết định đó không dễ dàng như nghe có vẻ. Nó đòi hỏi một sự tập truChương 16
Tôi tiếp tục:
"Đôi khi phóng chiếu còn được hiểu là suy bụng ta ra bụng người."
Câu này đơn giản hơn,Chương 17
Hệ thống không cho tôi thời gian để xử lý sốc. Nó tiếp tục thay đổi, tiếp tục cho tôi thấy những hìnChương 18
Hệ thống chuyển qua phòng chat livestream.
Lần này, không còn là những cuộc tranh luận, những cuộc cãChương 19
Đúng vậy. Đến giờ, Thỏ Ngọc và Yuri vẫn là hai danh tính riêng biệt trong mắt cộng đồng mạng bên kiaChương 20
Rồi xong.
Hai chữ đó vang lên trong đầu tôi như tiếng chuông báo tử.
Dân mạng đã để ý đến Thỏ Ngọc.
KhôChương 21
Tôi ngồi trước màn hình máy tính, ngón tay lơ lửng trên bàn phím. Ánh sáng xanh nhợt nhạt của màn hìChương 22
Nhưng một câu hỏi khác len lỏi vào tâm trí, như một con rắn độc bò qua đám cỏ: Những đám bạn đó đứngChương 23
Những dòng bình luận đổ xuống như mưa axit, mỗi chữ đều mang theo một sức nặng có thể nghiền nát.
[ChChương 24
Hệ thống chuyển sang giao diện nhóm chat Zalo.
Và lần này, tôi không thấy sự hoảng loạn như trước. TôChương 25
Tôi ngồi bất động trước màn hình, ánh sáng xanh lạnh từ hệ thống chiếu lên khuôn mặt tôi trong căn pChương 26
[Con này kiểu mới quen được đại gia nên kiêu căng ngạo mạn không xem ai ra gì này.]
Tôi đọc dòng đó vChương 27
Nhưng nói như vậy, ngoài thực tế tôi không bị làm sao.
Tôi đứng dậy khỏi chiếc ghế đã ngồi quá lâu, bChương 28
Khi tôi học xong, hệ thống xuất hiện hình ảnh.
Như thể nó đã kiên nhẫn chờ đợi tôi hoàn thành việc họChương 29
Hiện tại, mạng xã hội bên kia đã thay đổi hoàn toàn.
Tôi ngồi trước hệ thống, chứng kiến sự chuyển mìChương 30
Nhưng điều tôi không ngờ tới lại xảy ra.
Hệ thống không tắt đi như tôi mong đợi. Thay vào đó, nó tiếpChương 31
Bỗng hệ thống tắt cái rụp rồi biến mất.
Không phải kiểu tắt từ từ như mọi lần—khi hình ảnh mờ dần, âmChương 32
Hình ảnh chuyển đổi đột ngột, như ai đó vừa chuyển kênh TV.
Bây giờ tôi đang nhìn vào một nhóm người—Chương 33
Tôi ngồi đờ người, nhìn chằm chằm vào Nguyên Hưu qua hệ thống. Khuôn mặt ông ta đỏ bừng—không biết vChương 34
Tôi ngồi yên, nhìn chằm chằm vào những con người đang bàn luận về số phận của mình—của thế giới. MỗiChương 35
Tôi ngồi bất động trên chiếc ghế, những suy nghĩ trong đầu bắt đầu xoay chuyển như những mảnh ghép cChương 36
Tôi bắt đầu liệt kê những khả năng trong đầu:
Khả năng 1: Họ đã cố lên tiếng nhưng không ai tin.
ĐiềuChương 37
Ba ngày.
Chỉ ba ngày kể từ khi tôi viết lá thư gửi đến những người đã từng theo dõi mình. Ba ngày chờChương 38
Và rồi, bất khả tránh, xung đột đầu tiên xảy ra.
Một tàu tuần tra của Việt Nam và một tàu hải cảnh củChương 39
Một tuần trôi qua như một giấc mơ mơ hồ đang dần phai nhạt.
Tôi cố gắng sống. Cố gắng trở lại với cuộChương 40
Tôi đã ký vào tờ giấy.
Ngón tay tôi chạm vào bề mặt ảo đó—lạnh, nhưng không phải cái lạnh của giấy thChương 41
Hình ảnh tiếp tục trôi qua.
Tôi thấy những cuốn sách lịch sử—những cuốn sách ghi chép lại sự kiện nàyChương 42
Sau khi họ rời đi, tôi tiếp tục với cuộc sống thường ngày.
Hay ít nhất, tôi cố gắng.
Mỗi sáng thức dậyChương 43
Chúng tôi nằm im một lúc lâu. Bóng tối bao quanh, nhưng sự hiện diện của cô ấy khiến tôi không cảm tChương 44
Sau khi Thỏ Ngọc rời đi, tôi nằm yên trên giường, nhìn lên trần nhà. Ánh nắng ban mai đã hoàn toàn cChương 45
Rồi giọng nói cất lên lần nữa, nhẹ nhàng hơn, nhưng cũng nghiêm túc hơn:
"Em nghĩ hệ thống đến với emChương 46
Sau khi anh ta biến mất, ánh nắng ban mai đã hoàn toàn tràn ngập căn phòng. Tôi vẫn ngồi đó, bất độnChương 47
"Chào em," giọng cô ấy vang lên trong đầu tôi—không phải ồn ào, mà nhẹ nhàng như tiếng nước chảy. "CChương 48
Hình ảnh chuyển đổi lần nữa.
Lần này không phải cảnh gần đây. Mà là quá khứ sâu xa hơn.
Tôi nhận ra khChương 49
Sau khi Bạch Luyện lùi lại, cho tôi không gian để xử lý những gì vừa chứng kiến, tôi ngồi yên trên gChương 50
Từ đó, giấc mơ vẫn tiếp tục lặp lại. Nhưng tôi không còn chạy.
Tôi đi lang thang trong ngôi nhà giấcChương 51
Sau khi Bạch Luyện rời đi, tôi nghĩ mình sẽ có chút yên tĩnh. Nghĩ rằng có thể—chỉ có thể thôi—mìnhChương 52
Và rồi, một buổi chiều—khi tôi đang ngồi học, cố gắng tập trung vào bài tập ngữ pháp—tôi nghe thấy gChương 53
Những người ở phía bên kia màn hình—trong thế giới của cô gái kia, thế giới mà tôi đang nhìn vào—họChương 54
Ánh nắng buổi sáng len lỏi qua khe rèm, tạo nên những vệt sáng mỏng trên sàn nhà. Tôi thức dậy lúc 6Chương 55
Rồi, với một hơi thở sâu, tôi bấm nút nguồn.
Màn hình laptop tối đi. Ánh sáng xanh nhạt từ bàn phím tChương 56
Màn hình máy tính trước mặt tôi bỗng nhiên chuyển đổi.
Không phải từ từ như những lần trước. Mà đột nChương 57
Trong những tháng tiếp theo, Thy học được nhiều điều về Minh.
Cậu sống với bà ngoại trong một căn nhàChương 58
Sài Gòn, tháng 7 năm 2020
Thy mười bảy tuổi. Đang học lớp 12.
Đó là một đêm không có gì đặc biệt—một đChương 59
Cô gái trên giường đó—phiên bản song song của Thy—sống trong một thế giới tốt hơn. Không phải vì côChương 60
Sài Gòn, tháng 9 năm 2023
Thy hai mươi tuổi. Năm ba đại học, chuyên ngành Quan hệ Quốc tế.
Căn phòng tChương 61
Buổi tối 19h-21h: Chính trị và Quản trị công
Đây là phần khó nhất. Vì chính trị không phải khoa học cChương 62
Sài Gòn, tháng 9 năm 2025
Thy hai mươi hai tuổi. Vừa tốt nghiệp đại học loại xuất sắc.
Cô nhận được họChương 63
Sài Gòn, tháng 3 năm 2032
Thy đứng trước cửa sổ văn phòng tầng 15 của Phủ Tổng thống, nhìn xuống đườnChường 64
Tháng 7 năm 2028 - Cải cách giáo dục
Thy biết rằng nếu muốn thay đổi cấu trúc xã hội, phải bắt đầu từChương 65
Sài Gòn, tháng 9 năm 2032 - Đêm sau bài phát biểu
Thy nằm trên giường, nhưng không ngủ được.
Không phảChương 66
Thế giới song song #201 - Nhật Bản, năm 2034
Tokyo. Văn phòng của một tập đoàn công nghệ lớn.
Một nhómChương 67
Tôi không thể rời mắt khỏi màn hình.
Không phải vì bị thôi miên. Không phải vì tò mò không kiềm chế đChương 68
Tay tôi nắm lại, móng tay cắm vào lòng bàn tay. Hơi thở trở nên nông và gấp. Não bộ bắt đầu so sánh—Chương 69
Tay tôi vừa chạm vào nắp laptop—còn chưa kịp mở—thì toàn thân đã đóng băng.
Không phải vì lạnh. Mà vìChương 70
Tôi chờ đợi. Chờ cô ấy giải thích. Chờ cô ấy nói điều gì đó—bất cứ điều gì—để phá vỡ sự căng thẳng đChương 71
Giọng nói vang lên đồng loạt—không phải từ một người, mà từ cả mười hai khuôn mặt trên màn hình laptChương 72
Thỏ Ngọc không trả lời trực tiếp. Cô ấy không cần. Vì câu trả lời đã nằm trong im lặng của cô ấy, trChương 73
Đêm đó, tôi nằm chìm vào giấc ngủ, nhưng thay vì sự yên bình, tôi bị cuốn vào một giấc mơ dài - mộtChương 74
"Thỏ Ngọc à, chị quá phù du rồi, chị không phù hợp với chúng tôi."
Câu nói ấy như một bản án. Không pChương 75
Rồi một ngày, giữa cơn bão của sự cô lập và khinh thường, Thỏ Ngọc gặp được anh.
Người yêu của cô. NgChương 76
Một lần nữa, cái tên Thỏ Ngọc lại xuất hiện trên hot search.
Nhưng lần này khác. Lần này không phải dChương 77
Câu hỏi điên rồ này lóe lên trong đầu cô. Cô biết mình không làm. Cô rõ ràng biết. Nhưng khi cả thếChương 78
Câu chuyện về Thỏ Ngọc không còn chỉ là tin tức nội địa nữa. Nó lan rộng ra toàn cầu với tốc độ chónChương 79
Chính phủ Việt Nam ban đầu cố gắng im lặng về vụ việc, hy vọng nó sẽ lắng xuống. Nhưng khi các quốcChương 80
Trong căn phòng tạm giam lạnh lẽo, Thỏ Ngọc ngồi co ro trên chiếc giường cứng, ôm đầu gối vào ngực.Chương 81
Và rồi, nó xảy ra.
Trong một ngôi trường trung học ở Hà Nội, giữa buổi học buổi sáng, khi học sinh đaChương 82
Trong phòng họp khẩn cấp của Bộ Quốc phòng Việt Nam, không khí căng thẳng đến ngột ngạt. Trên màn hìChương 83
Trong 72 giờ tiếp theo, thế giới trượt vào một trạng thái mà các nhà phân tích sau này gọi là "ParanChương 84
Tôi tỉnh dậy không phải từ giấc ngủ, mà từ một trạng thái nửa tỉnh nửa mê—nơi ranh giới giữa ký ức vChương 85
Và rồi các thế giới bắt đầu sụp đổ.
Không phải sụp đổ bằng chiến tranh hạt nhân hay thảm họa thiên nhChương 86
Sau nhiều đêm thao thức, nằm nghe tiếng đồng hồ tích tắc trên tường và những bóng dáng mờ ảo di chuyChương 87
Đêm đó, tôi chìm vào giấc ngủ không phải vì mệt mỏi, mà vì đầu hàng. Đầu hàng trước sự quá tải của nChương 88
Buổi sáng hôm sau, ánh nắng chiếu qua cửa sổ vẫn như mọi ngày, nhưng không khí trong nhà có gì đó khChương 89
Anh tôi không nói gì với thằng em lần này. Anh chỉ quay sang tôi, gật đầu nhẹ:
"Tao hiểu rồi, tao đãChương 90
Tôi tỉnh dậy với hơi thở gấp, tim đập nhanh, mồ hôi ướt đẫm gối.
Và ngay lập tức, một từ hiện lên troChương 91
Những ngày sau trở thành một chuỗi liên tục các khoảnh khắc déjà vu kỳ lạ—không phải déjà vu theo ngChương 92
Vài ngày sau, một tình huống khác.
Anh tôi và tôi đang ngồi trong phòng khách. Không có gì đặc biệt—cChương 93
Có những ngày bạn nghĩ mình đã quen với sự kỳ quái—nghĩ rằng sau tất cả những gì đã trải qua, khôngChương 94
Và rồi có anh ta.
Người đàn ông tự xưng là "anh tôi"—không phải anh ruột của tôi ở thế giới này, mà mChương 95
Tôi không quay lại nhìn những ảo ảnh đằng sau tôi, dù cho họ đang bàn tán.
Không phải vì thờ ơ. KhôngChương 96
Tôi không biết nữa.
Ba từ vang lên trong tâm trí—không phải như một suy nghĩ có ý thức, mà như một lờChương 97
Hai tháng sau, gia đình tôi có tiền cho tôi đi khám tâm lý.
Hai tháng—sáu mươi ngày, một nghìn bốn trChương 98
Tôi được kê đơn thuốc phù hợp với triệu chứng.
Tờ đơn thuốc màu trắng, chữ viết tay nguệch ngoạc của


















hay
6d
0hay
13/04
0eetggrtr
04/04
0rất hay
02/04
0hay lắm
23/03
0hay
16/03
0quá hay
06/03
0rất hay
28/02
0hay quá
17/02
0rất hay và ý nghĩa
08/02
0